Ở ngôi làng Thảnh Thơi có một cô Mèo Nhỏ vốn vui tươi, hiếu động. Làng thì yên bình, tĩnh lặng quá so với tính tình của Mèo Nhỏ.  Nó muốn chạy vờn những chú chuột và lũ sóc con, nhưng lại gặp phải ánh mắt khó chịu của các bác lớn tuổi. Nó là một con mèo mồ côi không cha không mẹ, lớn lên trong nhà của một bác Gà Trống già không con cái. Bác coi Mèo Nhỏ như đứa con ruột của mình, đến khi bác mất, Mèo Nhỏ lang thang khắp làng để tự tìm thức ăn. Cánh rừng xa xa kia là một điều mới mẻ đầy lạ lẫm với Mèo Nhỏ, nó chạy tung tăng cùng lũ khỉ con đang chuyền cành trên cao, đuổi theo những đàn chim cả đoạn xa đến khi chúng bay khuất khỏi tầm mắt mới chịu trở về. Những ngày tháng mộng mơ và êm đềm cứ thế trôi qua, Mèo Nhỏ nằm dài trên triền cỏ, đưa mắt lim dim nhìn lên những đám mây đang trôi lững thững trên cao, Mèo ta nghĩ về một nơi xa xăm, nơi đó hẳn sẽ có nhiều bạn hơn, sẽ có chiếc cầu vồng thật lớn sau mỗi trận mưa rào, sẽ không còn tiếng la chửi vô cớ của những người hàng xóm kì lạ cứ khư khư giữ sự im lặng đến đáng sợ trong ngôi nhà của chính mình.

Người ở làng hiền lành quá, họ không muốn Mèo Nhỏ cười đùa, nô giỡn khi đang vui, họ chỉ ngồi im lặng nhìn nhau, vừa nhìn vừa nhấp những ngụm trà nhạt nhẽo, nói những câu chuyện rất cũ, rất xưa mà Mèo đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Họ, nói đúng ra là tất cả bọn họ, như mắc một chứng tự kỉ nặng, khi mà những người giận nhau hay không hài lòng với nhau về một điều gì đó chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt hằn học rồi giữ những khó chịu đó lại trong lòng. Mèo đã chán ngấy cái cảnh này rồi, và giờ Mèo cũng còn ai thân thích ở ngôi làng này nữa đâu. Mèo càng lúc càng nghĩ đến nhiều hơn những điều mình tưởng tượng ở một vùng đất mới xa xôi và giữ vững một niềm tin rằng tại đó nó sẽ gặp được một người chủ tốt, chăm sóc và yêu thương nó, cho nó thật nhiều đuôi cá vào bữa tối. Nghĩ là làm, Mèo âm thầm bỏ ngôi làng của mình và chạy đến một vùng đất khác. Mèo vượt qua rất nhiều cánh rừng sâu thăm thẳm. Trong đêm, những ánh mắt của đám thú rừng cứ sáng rực lên như ma trơi làm Mèo vô cùng sợ hãi. Lần đầu tiên Mèo nhỏ dám rời khỏi ngôi làng của mình để tự thực hiện một cuộc phiêu lưu thật xa không có bạn đồng hành. 

Mèo đến nơi sau hai mươi ngày đêm, vừa đói vừa mệt, lúc này trời cũng vừa hửng sáng. Mèo khoan khoái nhắm nghiền mắt hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, những cái lông tơ mềm trên cổ nó rung rung. Mèo đón những ánh nắng đầu tiên chiếu xuống thịt da mình và nghe toàn thân trở nên ấm áp hơn. Mèo đã lạc đến xứ sở Ai Cũng Lạnh và bên ngoài tuyết đang rơi. Những con bướm với đôi cánh to như cánh diều,  lũ sóc chạy băng băng nô giỡn trên lớp tuyết xốp dày. Những con nhím nhỏ tròn xoe chưa biết kiểm soát những cái gai trên lưng nên thỉnh thoảng lại bị kẹt vào tuyết, nằm chỏng chơ trông thật buồn cười. Mèo ta cười vui thích rồi đi đến từng con nhím để giải thoát cho chúng khỏi nền tuyết lạnh. Mèo Nhỏ nghe tiếng gọi nhau trên cao, nó đưa mắt ngước nhìn lên thì thấy đó là một đàn chim kì lạ với những chiếc đuôi dài vung vẩy trên nền trời xanh như những cái đuôi cá khổng lồ. Cánh của chúng còn kì quặc hơn, nói đúng ra đó là những bàn tay như của loài người với móng vuốt sắc nhọn như loài hổ. Mèo không biết loài chim ấy đã bay lên như thế nào với đôi cánh gầy guộc như bàn tay ấy. Ếch ở xứ này cũng rất siêu, chúng có thể bay trên không bằng cái màng chân nhỏ tẹo của mình, bụng chúng thì to như quả bóng vừa được bơm căng, lơ lửng một hồi rồi lại đáp từ từ xuống đất như cánh chuồn chuồn. À, nhắc đến chuồn chuồn thì lại thú vị hơn, bụng chúng cứ xoắn tít lại cứ như mấy con cá ngựa, đôi cánh mong manh dang rộng như tấm kính khổng lồ. Ở đây mọi điều đều mới lạ! Còn có cả những cái cây rất ngộ nghĩnh! Chúng đều có gương mặt hiện hữu trên mỗi thân cây, già có, trẻ có. Thân cây già thì sần sùi ngoài vỏ cây, những dấu vết của thời gian cứ hằn lên gương mặt họ theo năm tháng, họ còn có cả những bộ râu kì ảo đến thú vị. Những thân cây con thì đều mang nụ cười tươi trên gương mặt, họ cười với Mèo Nhỏ và làm Mèo ta sướng rơn :

–           Vậy là ta đã có bạn mới, thật nhiều bạn mới nữa là đằng khác!

–           Đúng vậy, chào mừng Mèo Nhỏ đã đến với xứ sở Ai Cũng Lạnh! – một giọng nói vang lên từ đằng sau.

Đó là bác Hươu già với đôi gạc khổng lồ trên đầu.

–           Dạ chắc bác đã lớn tuổi lắm rồi bác nhỉ? Cháu thấy cặp sừng của bác thật to làm sao!

–           Bác Hươu đã hơn trăm tuổi rồi đấy Mèo Nhỏ, bác ấy là chủ của khu rừng phía xa kia – một chú sóc tự hào lên tiếng, đưa tay chỉ về phía khu rừng trên đỉnh núi cao nhất.

Bác Hươu ôn tồn dặn dò Mèo Nhỏ :

–           Cháu chỉ nên dạo chơi ở ngôi làng dưới này, đừng tò mò mà theo lời lũ cáo lên ngọn đồi Kí Ức bên kia con sông, chúng rất nham hiểm và lúc nào cũng cố giả ngây hòng đánh lừa những đứa trẻ hiền lành như cháu để lấy cắp kí ức của cháu. Đã nhớ hay chưa?

–           Dạ cháu đã nhớ rồi ạ, cháu cảm ơn bác, cháu sẽ không bao giờ nghe lời bọn cáo.

Nói đoạn, Hươu mỉm cười nhẹ nhàng rồi chầm chậm trở về khu rừng phía sau lưng. Đàn sóc và bươm bướm bắt đầu rủ rê Mèo Nhỏ dạo chơi khám phá khu rừng gần làng. Chúng cùng nhau nô giỡn trên dòng sông băng, Mèo Nhỏ suýt trượt ngã xuống đấy những mấy lần nhưng vẫn cười thích thú. Anh Gấu trắng tặng Mèo một chú cá nhỏ còn đang quẫy trên lòng bàn tay. Mèo ta cười tít mắt cảm ơn anh rồi cho ngay chú cá vào miệng nuốt ực. Sau đó Mèo Nhỏ được đàn bướm dẫn đến một hồ sen, kì lạ thay, mùa đông như thế kia, tuyết đang rơi rất dày mà hoa sen vẫn nở đầy hồ. Có sen trắng và cả sen hồng, hương sen thơm ngát phả vào gió đông nghe dễ chịu làm sao. Mèo ta dừng lại sát bên hồ, nhắm mắt lại và tận hưởng không gian đang rộng mở trong hương thơm diệu vợi.

–           Xứ sở này thật lạ kì! – Mèo Nhỏ thốt lên khoan khoái, đưa mắt nhìn một vòng khắp mặt hồ.

Rồi đàn thỏ lại dẫn bước chân Mèo Nhỏ đến một vườn hoa kì diệu. Ở đó, Mèo Nhỏ tròn xoe đôi mắt khi thấy những bông hoa mặt trời là có thật, trên mỗi đài hoa là một vầng mặt trời bé tí tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt kèm theo một hơi ấm dịu dàng chứ không hề gay gắt. Mèo Nhỏ đến gần từng bông hoa và cảm nhận sự dễ chịu từ làn hơi ấm đó. Nó bảo với lũ thỏ rằng nó muốn nán lại vườn hoa này lâu hơn một chút, nhưng con thỏ lớn nhất trong đàn bảo rằng :

–           Chúng ta không nên ở lại đây quá lâu, vì khi đêm xuống hàng ngàn bông hoa mặt trời ở đây sẽ nguội lại và chuyển thành những ánh trăng tròn lạnh lẽo. Lúc đó tất cả chúng ta sẽ đóng thành băng đấy!

–           Vậy ư? Vậy chúng ta phải mau trở về thôi… – Mèo Nhỏ nhìn những cánh hoa mặt trời đang lấp lánh với vẻ mặt đầy tiếc nuối.

Chúng băng qua con sông buốt giá, vượt qua khỏi cánh rừng nhỏ để trở về ngôi làng của xứ sở Ai Cũng Lạnh. Lúc này những ngôi nhà trong làng đã lên đèn, những ngọn nến lập lòe rọi thứ ánh sáng mờ mờ qua ô cửa sổ nhỏ tẹo, Mèo Nhỏ nhìn lên bầu trời đầy sao và bắt đầu ao ước :

–           Mình đã có một ngày rong chơi vui đùa thật thỏa thích cùng những người bạn mới ở đây, phải chi bây giờ có một vị khách tốt bụng nào đó đem cho mình một cái đuôi cá rán…

Đoạn, Mèo Nhỏ nghe có tiếng ai đó giả tiếng mèo kêu meo meo, quay ra sau lưng, Mèo thấy đĩa cá rán với cái đuôi cá to tướng thơm phưng phức đã ở đấy từ lúc nào. Mèo đã đói meo, và nhanh như chớp nó chạy đến ngay bên đĩa cá, ăn nhanh cái đuôi cá giòn tan, liếm láp hết những giọt dầu còn đọng lại dưới đáy và trên mép đĩa. Mèo Nhỏ không hề để ý rằng trước mặt mình có một người đang nhìn nó ăn say sưa. Người đàn ông đợi Mèo Nhỏ ăn xong liền bế thốc nó lên và ôm vào lòng mình. Mèo cảm thấy hơi ấm từ người này lan dần sang người nó, một cảm giác thật ấm áp và an toàn. Mèo Nhỏ quên mất rằng mình đang ở chốn lạ và đang nằm trên tay của một người chẳng quen, nó ngủ thiếp đi trong no say và sung sướng.

Lúc tỉnh dậy, Mèo Nhỏ đã thấy nó nằm trong một cái ổ mèo mềm những lông vải bông thơm tho. Nó vừa nhỏm đầu dậy, giương mắt ngạc nhiên thì Ông Chủ bước đến vuốt ve cái đầu bé xíu của nó và bảo :

–           Từ giờ con hãy cứ ở lại đây. Vừa nhìn là ta đã biết con mới đến. Xứ sở này đầy rẫy những hiểm nguy, con còn nhỏ, chưa hiểu hết đâu, nên hãy ở lại đây bầu bạn cùng ta. Dẫu sao ta cũng đã ở căn nhà này một mình suốt bao nhiêu năm qua mà không có kẻ cùng trò chuyện.

–           Meo meo – Mèo Nhỏ đáp lại Ông Chủ bằng thứ tiếng mèo của nó mà nó biết chắc rằng Ông Chủ cũng chẳng hiểu nó nói gì.

Đêm đến, Mèo Nhỏ nằm lặng thinh trong cái ổ của mình, nó sợ sệt khi nghe tiếng sói rú ngoài bìa rừng, tiếng bọn cáo đứng ngoài vách thì thầm với nhau bàn mưu đánh cắp kí ức của chú thỏ nhà bên rồi ăn thịt. Nó nghe đôi chân mình run rẩy và tim đập mạnh từng nhịp lo âu. Thấy vậy, Ông Chủ liền bế nó lên giường, đặt nằm cạnh chân ông, và ông bắt đầu kể cho nó nghe thật nhiều câu chuyện. Ông kể cho nó về cái hồi ông còn là một đứa trẻ, ba của ông là một thợ mộc lành nghề, còn mẹ là một thợ làm bánh giỏi nhất nhì xứ này. Mèo Nhỏ sướng rơn như  muốn vỡ òa, vậy là điều ước của nó đã thành hiện thực rồi ư? Nó đã có một Ông Chủ yêu thương, chăm sóc nó và trò chuyện với nó như một người bạn thực sự. Mèo thấy ngày hôm nay là một ngày hạnh phúc nhất từ trước đến giờ trong cuộc đời của nó, nghĩ vậy, Mèo Nhỏ thiếp đi và không nghĩ ngợi điều gì nữa, tiếng Ông Chủ thì vẫn cứ đều đều trong đêm vắng lặng.

Sáng hôm sau, Ông Chủ đánh thức nó dậy bằng những cái gãi nhè nhẹ trên cổ, Mèo ta hồ hởi lờn vờn chiếc đuôi quanh chân ông, dụi đầu vào bàn chân ông và nghe ông trêu nó bằng những câu đùa thật đáng yêu. Ông Chủ là một họa sĩ, ông bày khắp nhà những bức tranh sơn dầu sặc sỡ mà trên đó là những hình thù kì lạ Mèo càng nhìn càng chẳng hiểu gì. Nào là những chiếc tẩu thuốc cắm xuyên vào nhau xô lệch và méo mó, như vậy làm sao mà Ông Chủ có thể dùng để hút thuốc, vì méo mó thế kia hẳn là chúng hỏng mất rồi. Ông còn vẽ cả những con tàu úp ngược trên sóng biển, những người thủy thủ thì đi được trên mặt nước, sóng thì vồ cao hơn cả mặt trăng. Mèo chẳng hiểu ông muốn vẽ gì, sao không có bức nào tươi tắn về những bông hoa lung linh trong nắng sớm hay chú cánh cam lốm đốm khoe đôi cánh rực rỡ bên nhành cây tươi mát? Mèo bất chợt liếc nhìn đôi bàn tay Ông Chủ. Bàn tay ông thô ráp bởi thứ hóa chất ông tiếp xúc hằng ngày, nhưng khi bàn tay ấy vuốt lên bộ lông mượt của Mèo Nhỏ, nó vẫn thấy đôi bàn tay ấy mới mềm mại biết dường nào. 

Ngày tháng dần trôi, Mèo Nhỏ tưởng chừng như nó sẽ sống hạnh phúc mãi mãi trong ngôi nhà ấm cúng của Ông Chủ, vẫn hằng ngày được ông cho ăn những cái đuôi cá rán thơm tho sực mùi mỡ thì hỡi ôi một mùa đông lạnh giá đã kéo tới. Đó là mùa đông lạnh lẽo nhất trong số những mùa đông đã qua ở xứ sở Ai Cũng Lạnh. Tất cả mọi người trong làng đều vì bão tuyết kéo dài mà trú trong nhà chẳng dám đi đâu. Bên ngoài gió tuyết gào thét, rít qua khe cửa những âm thanh nghe lạnh sống lưng. Mèo Nhỏ nằm yên trong lòng Ông Chủ êm ái, chẳng hề biết đến những lo âu trong đôi mắt của người đang đầy ưu tư. Một sáng thức dậy, Mèo ta an nhiên mở mắt nghe gió ngoài kia đã lặng, tuyết đã ngớt, chỉ có lớp băng ngoài cửa là dày cộp thêm. Ông Chủ mừng rỡ mở cánh cửa đã đóng lâu ngày ra. Ánh mặt trời dịu nhẹ xuyên qua khe cửa vừa bật mở, rọi xuống cái đầu bé xinh của Mèo Nhỏ, Ông Chủ quay sang nhìn nó và mỉm cười thật hiền từ, mà dường như thoáng trong đó lại có nét buồn. Mèo Nhỏ vui vẻ chạy tung tăng cùng đám bạn, chạy vờn lũ chuột mới thò đầu ra ngoài kiếm ăn sáng nay. Nó chơi đùa cùng bạn bè đến khi trời sập tối, lúc này nó mới bắt đầu chào tạm biệt các bạn và trở về nhà. Tối nay, Ông Chủ mua cho nó đến những hai cái đuôi cá to tướng làm Mèo Nhỏ reo lên vui sướng. Mấy hôm nay không thể ra ngoài, nó phải ăn kham khổ với Ông Chủ chứ không có bữa nào được no nê. Ông Chủ vừa nhìn Mèo Nhỏ ăn, chốc chốc lại đưa đôi mắt thật buồn ra ngoài cửa sổ, tay ông vẫn không ngừng vuốt nhẹ cái đầu nhỏ xinh của con mèo khờ dại chẳng biết chuyện gì sẽ xảy đến với mình…

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Ông Chủ bế nó ngồi vào lòng ông rồi nhẹ nhàng bảo :

–           Mèo à, ta biết như thế này là không phải với con, là tội nghiệp cho con, nhưng ta đã chẳng thể nào làm khác. Có lẽ con phải rời khỏi căn nhà này thôi, và tự đi tìm cho mình một người chủ tốt hơn, người nào đó có thể cho con những bữa ăn no và ngon miệng… Ta vô cùng xin lỗi. Ta phải đi khỏi làng này một thời gian để sang một nơi khác thử bán một bức tranh ta vẽ xem có thể đổi chút gạo chút thịt cho bữa cơm hằng ngày hay không. Ta không thể đưa con theo cùng. Ta vô cùng xin lỗi, mèo con bé nhỏ của ta…

–           Meo meo …

Mèo Nhỏ nấc lên những tiếng nức nở oan ức, nó không hề biết bữa ăn tối qua là bữa cuối cùng Ông Chủ chuẩn bị cho nó. Những giọt nước mắt của Mèo nhỏ xíu, nhỏ đến nỗi Ông Chủ không thể nhìn thấy nó đang tràn ra khỏi đôi mắt trong veo của chú mèo con đang chịu tổn thương. Nói đoạn, mặc cho những tiếng meo meo cuống quýt quanh chân, Ông Chủ bắt đầu sắp xếp hành lý vào một cái xe thồ, ông bồng Mèo Nhỏ ra bên ngoài, khóa cửa và đạp xe đi khỏi làng. Đôi mắt ông ướt buồn ngoái nhìn lại hình dáng nhỏ nhắn của chú mèo lần nữa rồi quay đi. Mèo Nhỏ ngồi bất động nhìn theo bóng Ông Chủ cùng chiếc xe thồ khuất dần. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra và tại sao Ông Chủ lại bỏ rơi mình. Nó ngồi thừ người ra như thế cho tới khi đàn sóc kéo đến rủ nó đi chơi, nó hỏi con sóc lớn nhất bọn và được câu trả lời rằng :

–           Bạn không biết thật ư? Những ngày đông kéo dài vừa qua đã khiến cả ngôi làng mất mùa, hoa quả và thực phẩm đều bị chết cóng cả rồi, không còn gì để ăn, những người chủ của nhà khác cũng bắt đầu đi đến những làng xa để tìm mua thực phẩm. Mà những ngôi làng đó thì ôi thôi xa nơi này lắm!

–           Nhưng tại sao Ông Chủ lại bỏ rơi tôi…? – Mèo Nhỏ vẫn nức nở chùi nước mắt.

–           Bạn vẫn chưa hiểu ư? Ông Chủ của bạn là người nghèo nhất ngôi làng này, và cũng có thể nói là nghèo nhất cái xứ Ai Cũng Lạnh này, ở đây những người chủ không chia sẻ tình cảm cho nhau và họ cũng không giúp đỡ nhau đâu…

Mèo Nhỏ im lặng không hỏi thêm gì nữa. Nó nằm xuống nền đất lạnh tanh mặc cho đám sóc vô tư nì nằng kéo đi chơi, đám ếch biết bay lờn vờn trên đầu như đám bóng bay vô tri vô giác không biết buồn vui. Vài con cáo đã nghía thấy Mèo Nhỏ nằm trơ trọi định vồ lấy nó mà lấy cắp đi kí ức nhưng may sao được bác Hươu ngăn kịp. Bác khuyên Mèo Nhỏ hãy trở về ngôi làng cũ, bác sẽ giúp cho, nhưng Mèo chẳng buồn nghĩ về điều ấy. Nó cứ nằm yên như thế suốt mấy ngày. Nghe lũ kiến đi ngang bảo rằng lại sắp có một trận bão tuyết lớn đổ về xứ này, Mèo Nhỏ thấy chua xót và bất lực. Đã nhiều ngày nó không ăn gì, bầy chuột nhìn Mèo Nhỏ dù sợ sệt nhưng vì thấy tình cảnh đáng thương nên cũng đánh liều lại gần gửi cho Mèo Nhỏ ít thức ăn vừa kiếm được. Mèo ta chẳng buồn nhìn tới chúng, chả thèm hù dọa chúng như mọi lần, cũng đâu còn tâm trí nào mà ăn nữa. Đám sóc và thỏ buồn bã nhìn Mèo Nhỏ, chúng cố ép Mèo Nhỏ uống chút nước. Và trước khi cơn gió tuyết chấn động cả vùng trời ầm ầm kéo tới, cả bọn đã kịp dựng cho Mèo Nhỏ một căn chòi tạm bợ, đủ che chắn cho nó trong những ngày đông. Mèo Nhỏ giờ đã đuối sức, không còn lê nổi tấm thân gầy rộc.

Cơn bão tuyết rồi cũng qua đi, nhờ có bạn bè mà Mèo Nhỏ sống sót trong những ngày giá rét đó. Buổi sáng ngay sau khi đêm bão tuyết vừa tan, Ông Chủ của Mèo Nhỏ trở về căn nhà cũ, trên tay bồng theo một chú mèo con xinh xắn. Vì sợ Mèo Nhỏ buồn nên chẳng ai dám nói điều gì về Ông Chủ cùng chú mèo mới trắng tinh, nhưng nó vẫn biết. Nó đau đớn nhìn về hướng ngôi nhà Ông Chủ – nơi có ánh nến ấm áp tỏa ra bên khung cửa sổ màu gỗ nhẵn nâu – giờ đã là nhà mới của một chú mèo xinh đẹp khác. Mèo Nhỏ đâu biết rằng Ông Chủ vẫn ngày ngày để trước cửa một đĩa cá rán, trong đó có cái đuôi cá giòn tan mà Mèo Nhỏ thích. Thực ra ông vẫn chờ nó về, vẫn mong nó mà chẳng biết giờ nó đang ở đâu, ông thầm mong nó đã tìm được một người chủ mới.

Đến ngày cuối cùng, Mèo Nhỏ nghe tim mình đập yếu hẳn đi, cái lạnh như đang tràn khắp cơ thể còm cõi trơ xương. Dù đang là ban ngày, nhưng Mèo Nhỏ cảm thấy cái lạnh đang len lỏi khắp từng mạch máu. Nó thì thào điều gì đó với đàn sóc làm chúng ôm nhau khóc. Bọn sóc và thỏ gọi nhau đi hái những bông hoa mặt trời đến sưởi ấm cho Mèo Nhỏ nhưng không thể làm nó khá hơn. Mèo Nhỏ mất dần hơi ấm và bắt đầu cảm thấy đuối sức. Mắt nó gần như díp lại dù đã cố gắng hết sức để nhìn đám bạn thân thiết lần cuối cùng, nhưng mọi thứ xung quanh đã mờ đục đi, và nó dường như chẳng còn nhận biết gì xung quanh nữa. Trong những phút giây linh hồn sắp lìa khỏi thân xác, Mèo mơ thấy nó được trở về ngôi nhà của bác Gà Trống già, bác ôm nó vào lòng bằng đôi cánh rộng bao dung cho đứa trẻ khờ dại vì mộng mơ những điều xa vời mà rời khỏi mảnh đất đã nuôi lớn mình ngày thơ bé..

Ngọc Trâm Anh

Photo : Trần Minh Quân