Ngày xửa, có một con cá vàng nhỏ được người ta nuôi trong chậu thủy tinh . Cái chậu là bạn, là nhà, là bệ phóng của con cá nhỏ. Hình dáng bầu bầu của cái chậu làm cá nhỏ nghĩ chậu luôn bao bọc, che chở nó. Cá nhỏ hoàn toàn tin rằng nó không nhảy ra khỏi cái chậu thì thôi chứ đời nào cái chậu tự vỡ ra và rời bỏ nó.

Cho đến một hôm, một cô gái xinh đẹp tới nhìn ngắm cá nhỏ cùng cái chậu. Cái chậu tham lam muốn ôm cô gái đẹp kia vào lòng. Nó cố nới cái thân của nó ra, và rồi, nó vỡ tan.. Cá nhỏ bị chính những mảnh thủy tinh đâm vào da.. Ai đó đem nó bỏ vào một cái chậu sứ tối tăm.. Nó nghĩ đến cái chậu cũ và sợ hãi.. Mỗi lần nó bơi sượt qua đám rong, mảnh thủy tinh còn ghim trên da cá nhỏ lại làm nó đau..

Cái chậu kia là niềm tin, là hy vọng, là tất cả của nó. Cái chậu vỡ. Mọi thứ chỉ còn là ám ảnh.

Ngọc Trâm Anh

Photo : Trần Minh Quân