Anh cứ đi xa thật xa

Để lại sau lưng nỗi chờ của em

Hoang hoải và miệt mài

Như con kiến tha lâu ngày đầy tổ

Cành đào ngậm sương chờ nở rộ mỗi đầu xuân.

Anh

Mình có hẹn hò gì đâu

Mình có hứa gì với nhau đâu

Vậy mà em vẫn đợi

Đợi đến lúc cọng cỏ nói với đám mây

“Mình yêu nhau nhé!”

Đợi đến lúc giọt sương nơi đất lạ xa xôi

Thỏ thẻ trên vai anh, bảo :

“Có con Mèo đang ngồi đợi ở nhà”

Đợi anh mang ánh cầu vồng sặc sỡ

Từ nơi cùng tận chân trời

Về lồng vào tay em

Ngọt ngào và lãng mạn như cái cách anh hay thế

Đợi cỏ mọc bời bời trong trái tim em héo úa

Mặc kệ

Anh về rồi sẽ đem những mầm cây mới

Ươm xanh lại tim em hoang dại

Gạt hết đi những mảng cỏ um tùm.

Đợi đến khi chợ âm dương lên đèn

Em không phải quờ quạng tìm anh trong bóng tối..

Anh

Mình có hẹn hò gì đâu

Anh có hứa hẹn gì với em đâu

Vậy mà em vẫn đợi

Em chẳng sợ anh cắn gẩy gót lem nhem cuộc đời em

Rồi bỏ lơ không nhìn nữa

Em chẳng sợ những chiều hoàng hôn vắt vẻo trên môi

Nhìn về phía chân trời bỗng dưng òa khóc

Và nghe nắng

Tận cùng mây

Pha phả

Thút thít cùng em.

..

Một xanh nghiêng nắng

Em dây dưa dền dứ chẳng muốn dậy

Vì gương mặt anh yên bình như một giấc mơ say

Giấc mơ không có đầu có cuối

Em ngẩn ngơ nhìn

Đưa ngón tay vẽ lại từng đường nét

Nhoẻn miệng cười ngắm anh trong bộ dạng lúc ban mai

Rồi anh lại đi..

Anh

Anh cứ đi xa thật xa

Để lại sau lưng bờ môi em khắc khoải

Lõng bõng trong lòng những ngổn ngang

Nhìn con cánh cam khoe bộ áo chấm bi giữa vườn hoa sao nhái

Em ước mình có đôi cánh nho nhỏ như nó

Để bay đến nơi nào có anh

Rúc vào lòng anh khe khẽ

Để rồi anh cười bảo :

“Em cứ như con mèo”

Em sẽ cười xòa và ôm anh thật chặt

Như lúc mình mới biết nhau..

Anh

Em cứ khờ khạo đợi

Đợi trên đống lửa của nỗi cô đơn

Đợi anh mỏi gối ngóng bình yên

Cần người ủi đồ và lo cơm nước

Đợi anh về mắng yêu :

“Em là con mèo ngốc”

Đợi anh về

Em choàng tỉnh những dấu yêu..

Ngọc Trâm Anh

Photo : Mèo Mèo

https://soundcloud.com/tram-anh-nguyen-ngoc/doi